Tâm linh Chùa Việt Nam Chùa miền Bắc Chùa Bảo Sái (Yên Tử, Quảng Ninh)

Chùa Bảo Sái (Yên Tử, Quảng Ninh)

1421
0
Chùa Bảo Sái Yên Tử
Chia sẻ:

Chùa Bảo Sái tọa lạc chênh vênh trên vách núi Yên Tử, ở độ cao 724 mét so với mặt nước biển, mang tên Thiền sư Bảo Sái là đệ tử đầu tiên của Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông. Từ chùa Một Mái, tiếp tục lộ trình hành hương lên núi khoảng 500 mét, du khách sẽ đến chùa Bảo Sái.

Bảo Sái là người duy nhất được Ngài cho gọi về, ở bên và được nghe lời dạy cuối cùng của Ngài về triết lý căn bản của Nhà Phật trước khi Ngài viên tịch. Bảo Sái có công trong việc coi sóc ấn hành Đại Tạng Kinh triều Trần.

LỊCH SỬ CHÙA BẢO SÁI

Ngôi chùa Bảo Sái qua nhiều lần trùng tu. Đầu thế kỷ XX, sư bà Đàm Thái đã có công “sửa sang Phật điện theo thể thức thống nhất”. Ngôi tháp Trà Tỳ tọa lạc phía trước chùa thờ xá lợi, bia tháp khắc ghi công lao to lớn của sư bà.

Về sau, chùa Bảo Sái bị sập vì núi lở. Chùa được phục dựng, tu bổ vào các năm: 1989 và 1995.

Ngôi chùa ngày nay được xây dựng, khuôn viên của chùa được mở rộng vào năm 2012, gồm các công trình: chính điện, nhà Tổ, sân chùa và khu gườm đá phía sau chùa.

CẢNH QUAN VÀ KIẾN TRÚC CHÙA

Chính điện kiến trúc chữ Đinh (丁), tiền đường gồm 3 gian 2 chái và một gian hậu cung thờ tượng Phật theo cách thức thờ tự chùa miền Bắc Việt Nam. Nhà Tổ kiến trúc kiểu chữ nhất (一) có ba gian. Gian giữa thờ Tam Tổ Trúc Lâm, Bảo Sái và Tổ Bồ-đề Đạt-ma.

Phía sau, bên trái chùa Bảo Sái có gườm đá, ban thờ sơn thần và giếng thiêng. G­ườm đá tôn trí tượng Trần Nhân Tông nhập Niết bàn, bên trái là t­ượng Bảo Sái trong tư thế quỳ trên bệ sen. Kề sát ban thờ sơn thần là giếng thiêng, bên giếng có tượng hổ đá.

Chùa Bảo Sái Yên Tử gắn với câu chuyện dân gian khi xưa, cứ mỗi lần sư chùa tụng kinh, gõ mõ là hổ lại đến bên gốc dổi nghe kinh kệ. Ngày tháng qua đi, hổ và nhà sư luôn sống gần nhau. Bỗng một ngày kia, sư chùa lâm bệnh rồi viên tịch. Vắng bóng nhà sư, không còn tiếng tụng kinh, gõ mõ, hổ đau đớn, thét gầm vang núi, ôm chặt thân cây dổi cào xé. Sau ngày đó, hổ biệt tăm. Để ghi lại sự tích này, đời sau đã tạc tượng hổ bên giếng thiêng và khắc vào vách đá 4 chữ “Hổ bao niết linh”, tức “dấu vết ôm cây của hổ thiêng”. Những thân cây dổi cổ thụ với những vết cào xé, được cho là dấu vết của móng vuốt hổ ôm cây khi đó, bên cạnh là một bàn chân đá và rùa đá do thiên tạo, và một pho tượng Bồ tát Quán Thế Âm trông vô cùng linh thiên huyền bí trong mây núi Yên Tử.

Cảm nhận của bạn?